Thứ Sáu, 28/07/2017
RSS tai facebook | Tìm kiếm

Liên kết website

Bài hát đồng điệu bao tâm hồn các thế hệ!

Gửi vào: 08:19 05/01/2016

Đã có nhiều bài hát được tôn vinh là bài ca đi cùng năm tháng! Những bài ca không chết- bài ca bất hủ. Đó thường là bài hát nói về những sự kiện gắn liền với biến cố trọng đại của dân tộc như cuộc chiến tranh ái quốc vĩ đại, bài hát về lãnh tụ, về Đảng cộng sản, về công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội hay chí ít là những tấm gương ai cũng biết đến, ai ai cũng nguyện noi theo...

Với tôi, bài hát Ngày đầu tiên đi học của nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện xứng đáng được xếp vào danh mục các bài ca đi cùng năm tháng của người Việt Nam. Dung lượng không lớn, chỉ vẻn vẹn gồm 4 khổ thơ, mỗi câu 5 chữ:

Ngày đầu tiên đi học
Mẹ dắt tay đến trường
Em vừa đi vừa khóc
Mẹ dỗ dành yêu thương!
...

Ca từ mộc mạc, là những từ ngữ gần gụi như khẩu ngữ dân gian: dắt tay, vừa đi vừa khóc, nước mắt nhạt nhòa, vỗ về an ủi, dỗ dành yêu thương... Hình ảnh dung dị, có mẹ, có cô giáo, có các bạn cùng trang lứa cùng tề tựu tại một mái trường. Các hành động của các nhân vật trong bài hát cũng thật tự nhiên, hồn nhiên, trong sáng đầy non nớt, ngây thơ: em vừa đi vừa khóc, em nước mắt nhạt nhòa, cô vỗ về an ủi, mẹ dỗ dành yêu thương... Không khó hiểu gì khi ta đọc thấy lý do cậu bé khóc- khóc vì bỡ ngỡ, choáng ngợp trước một sự kiện mới thay đổi hẳn nếp sinh hoạt và môi trường tiếp xúc quen thuộc hàng ngày. Không còn là những ngày sáng mở mắt ra đã gặp gương mặt quen thuộc với giọng nói ấm áp, nựng yêu của mẹ, của bà mà hôm nay bé phải dạy sớm chuẩn bị nhiều việc mới, mặc quần áo mới rồi đến nơi có rất nhiều bạn mới không quen. Lạ lẫm và bất ngờ quá! Bé khóc vì lạ, vì bất an, vì chưa biết phải có phương cách đối phó nào là an toàn. Ta cũng cảm thấy thắt tim lại lo cho cậu bé! Nếu không có ai giúp bé thì liệu mình mẹ có đủ che chở cho bé không? Nhạc sĩ đã để cứu cánh của cậu bé xuất hiện- cô giáo, một cô tiên!

Em bấy giờ cứ ngõ
Cô giáo là cô tiên!

Cô giáo- cô tiên không gõ đũa thần đưa cậu bé bay lên cung trăng, cũng không đặt cậu bé vào tấm thảm thần đưa cậu bay khỏi ngôi trường nơi cậu đang lo lắng sợ sệt mà cô giáo chỉ nắm tay, vỗ về an ủi, trấn an tâm hồn thơ bé ấy để em thấy có chỗ dựa vững vàng. Lúc này, cô giáo- một người xa lạ đã kề vai sát cánh với mẹ yêu thương che chở bé, cô đã trở thành người mẹ thứ 2 của bé, người mẹ mới ở trường của bé. Có cô, bé không còn sợ nữa. Cô sẽ đón tay bé từ tay mẹ để tiếp tục chăm sóc yêu thương bé. Chính tình cảm chân thành ấy mà bé thốt lên- hay Nguyễn Ngọc Thiện thốt lên thay bé: Chao ôi... sao thiết tha! Chỉ vẻn vẹn 5 từ ấy thôi nhưng có biết bao em bé, có biết bao thế hệ học trò mong mỏi được gặp những khoảnh khắc này để thốt ra những lời ấy về cô giáo của mình. Cô giáo không chỉ là người đón bé tại trường và dạy cho bé kiến thức của nhân loại nữa mà cô đã trở thành tiên, thành phật xuất hiện để cứu giúp người hoạn nạn, khó khăn. Cô là người dạy bé bài học cuộc đời- phải biết yêu thương, sẻ chia, thông cảm và giúp đỡ người khác trong lúc cần thiết.

 

Trong cuộc đời, sẽ có nhiều sự kiện đến rồi đi không lưu lại dấu ấn trong tâm khảm nhưng có lẽ dư âm của những ngày đầu tiên đến trường sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí mọi thế hệ học trò. Hình ảnh cô giáo- cô tiên, người mẹ thứ 2 luôn song hành cùng mẹ sinh ra bé sẽ ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người và ngân vang mãi cho đến ngàn năm sau:

Em bây giờ khôn lớn
Vẫn nhớ về ngày xưa
Ngày đầu tiên đi học
Mẹ, cô cùng vỗ về...

Bài hát Ngày đầu tiên đi học là lời tri ân, lời cám ơn và lòng biết ơn chân thành của dân tộc Việt đối với những con người làm nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý.

Lào Cai, ngày 03 tháng 1 năm 2016
Tác giả: Tống Thị Hải Lý