Chủ Nhật, 26/03/2017
RSS tai facebook | Tìm kiếm

Liên kết website

Cảm xúc Trường Sơn

Gửi vào: 07:35 08/08/2016

Chúng tôi về với nghĩa trang Trường Sơn vào một chiều tháng 7 (âm lịch) mang theo bao cảm xúc. Trong nắng gió ngút ngàn của núi rừng Trường Sơn- một địa danh gắn liền với những thời khắc sinh tử, để rồi hàng ngàn, hàng triệu anh hùng đã ngã xuống, nằm mãi với đất thiêng nơi đây.

Mặc dù trong tâm tưởng, tôi đã hình dung về nghĩa trang Trường Sơn, nhưng lần đầu tiên đến đây cảm xúc nghẹn ngào, rưng rưng luôn hiện hữu trên gương mặt mỗi người. Các anh, các chị ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, máu xương đã hoà vào cỏ cây... có những anh, chị khi được người thân tìm thấy đã từ chối về với gia đình để ở lại đây với đồng đội- những người đã gắn bó với các anh trên mảnh đất linh thiêng này.

 

Sau nghi lễ thắp hương ở đài tưởng niệm, chúng tôi được những đứa trẻ người Vân Kiều chỉ dẫn, đến khu vực của các liệt sĩ ở các tỉnh thành để thắp hương. Chúng trợ giúp chúng tôi để đốt nhang và cùng đi thắp hương lên những ngôi mộ. Những đứa trẻ Vân Kiều lớn lên trong vất vả, khó khăn, bên cạnh những mưu sinh thường nhật, chắc chắn chúng đều hiểu trách nhiệm của mình trước sự hi sinh của cha anh, các chị để chúng ta có được cuộc sống hoà bình hôm nay.

Tôi tìm đến khu mộ của thành phố Hà Nội, của tỉnh Bắc Ninh để biết đâu trong thời khắc đặc biệt đó- sẽ tìm được người bác của mình đã hi sinh tại mặt trận phía Nam năm 1969. Nhưng điều đặc biệt đó đã không xảy ra, có thể bác đã nằm lại nơi nào đó trong hàng ngàn những ngôi mộ vô danh hoặc ở đâu đó trong hàng chục nghĩa trang trên mảnh đất Quảng Trị này.

Khu vực của tỉnh Lào Cai có 42 ngôi mộ, các anh, các chị nằm cùng với những người bạn láng giềng: Yên Bái, Hà Giang, Cao Bằng. Trên bia mộ là địa chỉ, có người đến từ Văn Bàn, Bát Xát, Mường Khương... và có nhiều người là dân tộc thiểu số. Mỗi người đến từ những địa phương khác nhau, ra đi trong những thời khắc lịch sử khác nhau, nhưng họ đều có chung một niềm tin và khát vọng sẵn sàng hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc và họ đã gặp nhau ở đây, cùng nhau nằm lại mảnh đất này.

Chúng tôi muốn lắm, muốn được thắp cho tất cả các anh, các chị những nén nhang thành kính, nhưng làm sao có thể đi hết được bây giờ? Bởi nơi các liệt sĩ nằm rộng lớn quá mà thời gian ở nơi này thì có hạn. Khi đứng trước 10.263 ngôi mộ nằm cạnh nhau, trải dài trên đồi núi mênh mông, càng cảm nhận rõ hơn sự hy sinh lớn lao của các anh, các chị để giành lại độc lập cho dân tộc, thống nhất cho giang sơn. 10.263 người con trai, con gái từ khắp các miền quê Việt Nam, sau chiến tranh lại tụ họp ở đây. Tới đây, ai cũng có ý thức giữ yên lặng khi đi lại, nói chuyện để không làm ảnh hưởng tới giấc ngủ của các liệt sĩ. Trong lòng mỗi người trào dâng sự xúc động, nghẹn ngào. Đó không chỉ là niềm thương tiếc, xót xa mà xen lẫn sự khâm phục, lòng biết ơn. Họ tuy sinh thành ở khắp 3 miền đất nước nhưng giữa họ có chung một hướng đi, một con đường ra trận - đó là con đường thống nhất, độc lập cho Tổ quốc.

... Chia tay Trường Sơn- nơi yên nghỉ ngàn đời của ngàn vạn anh hùng liệt sỹ, chúng tôi đã cảm, đã thấu được thế nào là sự thiêng liêng, thế nào là chí khí quật cường, là cái chết oanh liệt và những chiến công bất tử! Chúng tôi sẽ có thêm những tư liệu sống động trong mỗi bài giảng để truyền đến các thế hệ sinh viên tình yêu, lý tưởng nghề nghiệp... để mỗi người hiểu thêm trách nhiệm của mình, biết hi sinh cái tôi bé nhỏ cho cái chung, cho những cống hiến trên bước đường tương lai mà các em đã lựa chọn./.


Bài và ảnh: Th.s. Đới Thị Thu Thuỷ - Tổ trưởng tổ Bộ môn chung