Thứ Bảy, 16/12/2017
RSS tai facebook | Tìm kiếm

Liên kết website

Giao lưu “Miền ký ức” - chương trình xúc động và đầy ý nghĩa

Gửi vào: 08:26 23/11/2017

   Tôi là một trong những người tham gia chương trình Giao lưu "Miền ký ức" của khoa Tiểu học - Mầm non được tổ chức nhân dịp Kỷ niệm 25 năm thành lập trường CĐSP Lào Cai. Khi xem phóng sự "Miền ký ức" khoa Tiểu học - Mầm non thực hiện, gợi nhớ trong tôi biết bao cảm xúc, biết bao kỉ niệm của thời sinh viên - những ngày đầu thành lập trường TCSP Lào Cai, tiền thân của trường CĐSP Lào Cai.
Tôi chợt nhớ đến câu nói mà mình đã từng nghe: "Có rất nhiều rất nhiều thứ trên thế giới này, cuối cùng đều dần dần mất đi theo thời gian, bị con người lãng quên, không còn nhớ đến nữa. Nhưng có hai thứ không bao giờ bị lãng quên là tình yêu và tuổi trẻ của mỗi người". Quả thật là như vậy, tình yêu và tuổi trẻ nó có thể qua đi nhưng không thể quên được nó bởi nó chất chứa biết bao kỉ niệm thân thương.
   Hôm nay đây khi được nghe thầy giáo Phùng Quang Thục - nguyên Hiệu trưởng trường CĐSP Lào Cai và bạn Vũ Thị Hoa Sen - lớp trưởng lớp C1Tiểu học - khoa THMN cùng chia sẻ những kỉ niệm mà thầy và trò đã có cùng với lớp C1 thân yêu của tôi. Tôi thực sự cảm thấy bùi ngùi và không khỏi xúc động; Hai Thầy trò kể về rất nhiều kỉ niệm cả những kỉ niệm nhỏ nhất những rất ấn tượng như "Đi thuê trang phục văn nghệ để có những tiết mục biểu diễn xuất sắc nhất, bạn Sen lo cho cả đội đến lượt mình thì không còn bộ nào mặc được và bạn ấy đã khóc, thầy Hiệu trưởng đến với thái độ ân cần, quan tâm, chia sẻ rồi sang trường dân tộc nội trú mượn cho bạn Sen bộ trang phục biểu diễn, cuối cùng thì tiết mục đó được đánh giá cao nhất" ; Hay kỉ niệm mà thầy Bùi Văn Vĩnh chia sẻ và đó cũng là kỉ niệm nhớ nhất của Thầy "Là khi Thầy dậy lớp tôi, cả lớp muốn thầy đến lớp muộn để được chơi thêm chút nữa, tối hôm trước các bạn bàn nhau, khâu hết gấu quần gấu áo của thầy lại để sang hôm sau Thầy mất công tháo gỡ... thì lớp mình sẽ được chơi thêm 10-15 phút đầu giờ... Khi thầy kể đến đó thì có bạn đặt câu hổi "Thầy có ghét lớp em không? Thầy có trách chúng em không" Thầy trả lời "Đó là những kỉ niệm đẹp của cuộc đời người giáo viên, sao có thể trách và ghét các em được".... Nghe đến đó tôi thấy xúc động lắm, cổ họng như nghẹn lại. Ký ức chợt ùa về. Tôi nhớ lắm, nhớ thời học trò vô tư hồn nhiên trong sáng, nhớ kỉ niệm với Thầy cô, với bạn bè, nhớ ghế đá, nhớ hàng cây, nhớ con đường thân thương đầy ắp tiếng cười, nhớ khu ký túc xá nhộn nhịp tiếng reo hò mỗi buổi tối sáng. Và giờ đây chúng tôi đã đi qua tuổi trẻ hai mươi năm năm, giữa rất nhiều biến đổi của cuộc sống, giữa rất nhiều những giá trị thay đổi, giữa những điều tưởng chừng đã rơi vào quên lãng. Ấy thế mà, hôm nay về đây, đứng trước ngôi trường này, nước mắt bỗng rơi. Hóa ra những thứ tưởng chừng đã quên đâu đó kia vẫn ở đây, trong tim chúng tôi. Đó là tuổi trẻ, là ký ức, là tình yêu những năm tháng còn đi học. Sư Phạm Lào Cai, nơi đã cho chúng tôi hành trang tri thức bước vào đời. Với CĐSP Lào Cai "Tình đời, tình người còn mãi mãi".

Nguyễn Thị Thắng
Cựu SV lớp C1 - CĐSP Lào Cai