Thứ Hai, 29/05/2017
RSS tai facebook | Tìm kiếm

Liên kết website

Sinh viên “đi phượt”, một trải nghiệm trẻ trung, năng động và bổ ích?

Gửi vào: 07:59 22/03/2017

"Đi phượt" là một khái niệm mới phát sinh trong thời hiện đại. Nó xuất hiện khoảng thập niên thứ hai của thế kỉ XXI. Đi phượt là du lịch bụi, bụi từ phương tiện đến cả ăn uống, ngủ nghỉ- sống lang thang, vất vưởng, không nhà cửa, không nghề nghiệp. Có nghĩa là từ trang phục đến phương tiện đi lại, đồ dùng tư trang đến sinh hoạt cá nhân đều chỉ ở mức tối giản, "sống đâu là nhà, ngã đâu là giường", "ăn không cầu no, mặc không cầu ấm". Chính cái tối giản ấy tự thân nó làm nên sự năng động, trẻ trung mà lớp trẻ vốn có.

Không thể không công nhận đi phượt là trẻ trung, năng động. Một xe máy (thậm chí xe đạp địa hình), một ba lô, một bản đồ, một ít tiền trong túi, thế là bạn trẻ đã có thể lên đường. Lịch trình, đích đến có thể xác định trước nhưng quá trình di chuyển thì có thể mang tính "cao su, đàn hồi" tùy hứng. Nếu trên đường đi, gặp một cọn nước bên rìa một con suối lạ thì làm sao ta không nán lại lặng ngắm cảnh vật trong khung cảnh vừa hoang sơ vừa kì vĩ đó?

Trên con đường thiên lý dằng dặc, bạn không thể thờ ơ khi bất chợt bắt gặp từng dãy ruộng bậc thang thấp thoáng bên kia triền dốc. Dù mệt nhọc, vội vàng đến đâu bạn cũng phải mềm lòng nán lại chụp vài tấm ảnh ở nhiều góc độ, phóng tầm mắt ra xa tít tắp để thưởng thức thiên nhiên kì thú nơi biên ải. Hay cảnh bà con dân tộc chinh phục thiên nhiên bằng cách gùi đất lên non để bỏ vào các hốc đá, trồng ngô lúa khiến ta không thể sững sờ thán phục và tự hào về sức sống mãnh liệt của những con người nhỏ bé mà dám thách thức các "Ông Đùng, Bà Đoàng" của tạo hóa vĩ đại.

Trong khung cảnh bạt ngàn đá và đá, ta sẽ "cầm lòng không đậu" trước một cánh đồng bát ngát hoa tam giác mạch, ta mặc sức để cảm xúc vỡ òa trong xốn xang, ngỡ ngàng, sung sướng và tò mò đầy khám phá.

Sẽ chẳng bạn trẻ nào từ chối dừng chân bên nhà sàn nhỏ, thưởng thức món cá nướng "pa pỉnh tộp" của đồng bào Thái. Màu vàng khươm của cá nướng xen lẫn màu đỏ chói của ớt đỏ, với màu xanh nõn của các loại rau thơm, thảo dược của núi rừng hòa quyện với mùi thơm nức của món ăn khiến các giác quan tai, mắt, mũi, miệng, lưỡi và thậm chí cả tay chân bạn cũng muốn họat động hết công suất.

Sao có thể từ chối đón một bát thắng cố nóng hôi hổi, nồng nàn mùi hương vị của núi rừng từ tay một "bố bản". Sẽ đậm đà và "bốc" hơn nữa nếu bát thắng cố đi kèm với một bát rượu ngô đặc sánh. Cao của ngô quyện ngấm sâu vào "lục phủ ngũ tạng" các thực khách trong chợ phiên hẳn sẽ cho dân phượt được "chiêm ngưỡng" một cảnh tượng kì lạ đến hài hước nữa- cảnh người vợ Mông nắm đuôi ngựa rong ông chồng say mềm rũ về bản. Bạn sẽ phải bật cười, trầm trồ thán phục và tôn vinh người phụ nữ Mông là người vợ hiền đảm và chung thủy nhất thế giới. Có khi trong lòng còn thầm ước sau này mình gặp được một người bạn đời như vậy!

Không thể bỏ qua khi được mời mọc hãy mặc thử, cầm thử, dùng thử các sản phẩm tự chế của các miền quê: Cầm thử chiếc khèn người Mông; Sờ tay vào bộ gõ của cây đàn đá của người M'Nông; Ướm môi thổi thử chiếc khèn bè của người Thái; Hay cũng không thể bỏ qua việc cong tay gẩy thử vài nốt nhạc của cây đàn tính tẩu của người Tày; Mặc thử chiếc áo chiếc váy Mông chính hiệu nặng tới 3 kg với rất nhiều lớp hoa văn truyền thống; Đội chiếc khăn phiêu; Quấn thử một chiếc khố của đồng bào Tây Nguyên; Đeo thử chiếc vòng vía may mắn của dân tộc Nùng; Hay đeo thử chiếc vòng làm từ nanh con hổ, ngà con voi:

Cảnh đẹp, sản vật phong phú, con người mến khách sẽ nâng bước cho các bạn trẻ khám phá và trải nghiệm. Tuy nhiên, không phải cứ đi là đến, cứ bước chân đi là may mắn, thuận lợi sẽ mỉm cười với bạn. Có biết bao khó khăn, trở ngại đón đợi bạn ở phía trước: lạc đường, xe hỏng, mưa rét, nắng nóng, tai nạn giao thông, đói khát, hết tiền,...Vì đó là minh chứng sống động của lời răn: "Sểnh nhà ra thất nghiệp". Chuẩn bị chu đáo đến mấy cũng không thể đủ được huống chi đây lại là "đi phượt", du lịch phượt thì thử thách đầy rẫy ở phía trước, khó khăn là tất yếu. Và vượt qua thử thách, khó khăn chính là cốt lõi của "phượt". Các bạn trẻ, sinh viên được coi là các anh hùng của sự năng động - khắc phục, cải thiện và trưởng thành trong thử thách. Vì phương tiện giản đơn, tư trang ít ỏi, chi phí tối thiểu cộng với sức trẻ, suy nghĩ ít phức tạp, nhu cầu không quá cầu toàn nên các bạn trẻ có thể đi được xa, được nhiều, đến được những nơi mà bản thân mong muốn để khám phá về thiên nhiên và đời sống sinh hoạt kì thú ở nhiều dân tộc, nhiều miền đất, vùng quê. Và đấy cũng chính là ưu đãi, điểm mạnh của "đi phượt" nhằm làm giàu có thêm hành trang cuộc đời của các bạn trẻ. Có nhiều bạn trẻ vốn từ lúc bé cho đến trở thành sinh viên chỉ quanh quẩn trong thành phố (hoặc ở miền quê yên bình), chẳng đi đâu xa. Nếu có được đi đâu thì cha mẹ trang bị chu đáo đến tận răng nên có nhiều điều tối thiểu cũng không biết, ngu ngơ như các chú gà công nghiệp. Chỉ khi được đi du lịch phượt với nhóm bạn mà họ như được được lột xác, thay đổi hẳn nhận thức về một số việc, một số chuyện, một số người. Điều đó chả phải mặt tích cực của du lịch "chạm đáy" cuộc sống đó sao?

Nói du lịch phượt đem lại nhiều điều thiết thực, bổ ích không có nghĩa tất cả đều màu hồng, đều viên mãn, tích cực cả. Sẽ phải xem xét đến mặt tiêu cực, biến tướng, không chấp nhận và cần tránh của "phượt" bụi. Bạn sẽ nghĩ gì khi biết được các thông tin về nhóm sinh viên đi phượt qua Tam Đảo. Đêm tối, trời lạnh, họ dừng chân dựng lều, tiện tay hái ngọn su su trên các giàn bạt ngàn trên sườn núi để "làm cơm" ăn đỡ qua ngày. Rồi củi cũng thiếu nên mấy thanh niên "năng động" rỡ luôn cả giàn cây xuống làm củi đun. No nê thì lại đến lúc "căng da bụng, trùng da mắt", chiếc lều cuối nương được "trưng dụng" tạm làm chỗ đặt lưng chợp mắt qua đêm, tiện tay giụi tàn thuốc lá vào cạnh lều nên vô tình "hóa vàng" luôn chiếc lều bằng lá cọ. Sáng hôm sau, chủ vườn chỉ còn biết đứng lặng kêu trời! Hay khi xem bức ảnh một nhóm sinh viên "nam thanh nữ tú" cười tươi trước ống kính, nhưng sau lưng họ là hình ảnh các vườn hoa rau cải, hoa tam giác mạch bị giẫm nát. Hoặc cảnh rác thải bị vứt bừa bãi sau những cuộc tập trung của các nhóm phượt cũng không hề đẹp tí nào. Không những thế, khi đặt chân những di tích lịch sử như cột cờ Lũng Cú, nhiều người còn dùng bút vẽ hay khắc chữ lên đây để... làm kỷ niệm, như chứng tỏ cho mọi người biết ta đã đến nơi này. Thay vì phượt với mục đích khám phá và học hỏi, họ coi phượt như một trào lưu, ăn theo số đông, đi để tỏ ra mình trải đời, sành điệu, đi để có chuyện về khoe khoang và huênh hoang với những người chưa biết mùi phượt. Điều này khiến những bạn trẻ nặng lòng với phượt cũng thấy hổ thẹn thay. Những vụ tai nạn đáng tiếc trên đường, những tin đồn thất thiệt về chuyện nữ phượt thủ bị hiếp dâm rồi mất tích khi leo Fan si păng,... tất cả là hậu quả của việc đi phượt với một tâm lý thực dụng mà không có chút tình yêu và đam mê thực sự nào với phượt.

Không những hậu quả chỉ nằm ngay trong các chuyến phượt, nó có hệ lụy ở nhiệm vụ trước mắt của các bạn. Vì ham mê nên hoạch định đi quá nhiều ngày, nhiều nơi, chọn sai thời điểm sẽ ảnh hưởng đến việc học hành, sức khỏe, kinh tế của bản thân. Nó khiến một số bạn trẻ học hành sa sút, nợ môn, bỏ môn. Rơi vào tình trạng ốm mệt, không đủ sức khỏe học tập. Có bạn vô tình lâm vào cảnh nợ nần tiền bạc hay tiêu lạm sang phần tiền làm việc khác. Thậm chí, có bạn làm mất đi các mối quan hệ nghiêm túc, trong sáng (mâu thuẫn bạn bè cùng đi phượt, bạn gái bạn trai bỏ vì đi quá giới hạn trong lúc đi phượt...)

Nói đến phượt, hãy định nghĩa đúng bản chất của nó. Nếu có ý định đi phượt nên tự trang bị cho mình những kiến thức tối thiểu về phượt. Phải có cái nhìn đúng về phượt. Không nên quan niệm không đi phượt thì hẳn là "phí mất nửa đời người", lúc định đi phượt thì cứ "nhắm mắt, xách ba lô lên và đi" thì không chỉ phí đời bạn thôi đâu, còn còn ảnh hưởng dến gia đình và người thân bạn nữa nếu có gì xảy đến  với bạn. Hãy phượt bằng đam mê nhưng là đam mê có hiểu biết. Đi phượt thì phải  xuất phát từ tình yêu với phượt - có mục tiêu rõ ràng, có động cơ trong sáng, có  sự chuẩn bị tối thiểu, có kế hoạch cơ bản và cần nhất là hành động có suy nghĩ, có  đạo đức,...mới coi là phượt lành mạnh, an toàn, năng động và bổ ích.

Tin bài: Tống Thị Hải Lý